Thứ Tư, 6 tháng 11, 2013

Chầu Thánh Thể bế mạc năm đức tin của hội các BMCG trong hạt Thủ Đức.




Cha  Giacôbê đặt Mình Thánh Chúa

Đông đảo các hội viên tham dự


Xông hương




Sốt sắng dâng lời tạ ơn

Bế mạc



Chụp hình lưu niệm  với Cha 

Thứ năm 07/11/2013

"Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được con chiên của tôi, con chiên bị mất đó." (Lc 15,6)

Lời Chúa: 
 Lc 15,1-10
1 Khi ấy, tất cả các người thu thuế và các người tội lỗi đều lui tới với Đức Giê-su để nghe Người giảng. Những người Pha-ri-sêu và các kinh sư bèn xầm xì với nhau : "Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng." Đức Giê-su mới kể cho họ dụ ngôn này :
"Người nào trong các ông có một trăm con chiên mà bị mất một con, lại không để chín mươi chín con kia ngoài đồng hoang, để đi tìm cho kỳ được con chiên bị mất ? Tìm được rồi, người ấy mừng rỡ vác lên vai. Về đến nhà, người ấy mời bạn bè, hàng xóm lại, và nói : 'Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được con chiên của tôi, con chiên bị mất đó.' 7Vậy, tôi nói cho các ông hay : trên trời cũng thế, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối, hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần phải sám hối ăn năn.
"Hoặc người phụ nữ nào có mười đồng quan, mà chẳng may đánh mất một đồng, lại không thắp đèn, rồi quét nhà, moi móc tìm cho kỳ được ? Tìm được rồi, bà ấy mời bạn bè, hàng xóm lại, và nói : 'Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được đồng quan tôi đã đánh mất.' 10 Cũng thế, tôi nói cho các ông hay : giữa triều thần Thiên Chúa, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối."

Với dụ ngôn “ con chiên lạc”, Chúa Giêsu dạy bài học thứ tư về Nước Trời. Đó là bài học về hối cải. Người Do Thái tự hào là đạo đức nên khinh dễ người có tội. Chúa Giêsu thì nói:“ Các thiên thần của Thiên Chúa sẽ vui mừng vì một người tội lỗi hối cải.” Lời kêu gọi hối cải của Chúa Giêsu luôn hướng về người Kitô hữu, vì trước mặt Thiên Chúa không ai có thể tự hào mình tốt lành. Chính vì vậy, mỗi người Kitô hữu luôn ý thức mình yếu đuối, nhiều lỗi lầm, cần được Thiên Chúa thứ tha.

Lạy Chúa, chúng con đã nhiều lần lạc xa Chúa. Xin giúp chúng con nhận ra Chúa luôn yêu thương và kiên nhẫn chờ đợi, để chúng con biết quyết tâm sửa đổi đời sống.


Cái chết- Khởi nguồn cho sự sống.

Sự sống này chỉ thay đổi mà không mất đi vì chết không phải là hết. Khi nơi trú ngụ tạm bợ trên trần gian này bị hủy diệt thì chắc chắn rằng Thiên Chúa sẽ mở ra một nơi cư ngụ mới cho sự sống vĩnh cửu.


Hàng năm giáo hội dành ngày 2/11 để tưởng nhớ những người đã khuất. Từ giữa trưa ngày lễ các thánh, chúng ta đã viếng nhà thờ, nghĩa địa, nơi chôn cất những con người đã có một thời gắn bó với chúng ta. Giáo hội dành hai ngày liền nhau một và hai tháng mười một - ngày lễ Các Thánh và ngày lễ các linh hồn để chúng ta hướng cái nhìn về nơi Nước Trời bằng cách tạo ra mối liên kết mật thiết giữa chúng ta với những người đi trước.

Mối liên hệ giữa ngày lễ Các thánh và Các Đẳng.

Với ngày lễ Các Thánh, chúng ta vui mừng trước hạnh phúc vinh quang của các bậc tổ tiên, cha ông. Không chỉ những vị thánh được giáo hội tuyên phong, chúng ta còn mừng kính những vị đã trung thành với Chúa, những vị chân phước, những người chưa được Giáo hội phong thánh. Chúa cho mỗi người một cuộc sống trần thế, các thánh đã chọn cách sống lý tưởng, tuyệt vời như lòng Chúa mong muốn mà giờ đây các ngài cũng đang ca tụng Chúa và hưởng hạnh phúc trên Nước Trời.
Tiếp đến, với ngày lễ các linh hồn, mặc dù đã yên nghỉ nơi lòng đất hay chỉ còn nắm tro hiện hữu trong nhà chờ phục sinh, thì tất cả họ vẫn sống trong tâm trí chúng ta; một mối dây tình cảm liên kết không bao giờ mất, là sự sống tâm linh với người trần thế. Trong những ngày của tháng mười một này, Giáo hội muốn chúng ta hướng tới những người đã qua đời mà chúng ta luôn cầu xin Chúa cho các ngài được yên nghỉ.
Hai ngày tưởng nhớ liền nhau được gắn kết với nhau cách chặt chẽ. Niềm vui và ánh sáng của ngày lễ Các Thánh chiếu dọi vào ngày lễ các linh hồn giúp chúng ta có cái nhìn cụ thể, thiết thực về cách sống của chúng ta, gieo vào tâm hồn chúng ta hạt giống mà các thánh đã để lại; là niềm hy vọng cho các linh hồn còn ở nơi luyện ngục, hy vọng vào lòng Chúa xót thương, vào ánh sáng vĩnh cữu Nước Trời.

Cái chết với người Kitô hữu
"Thánh Phaolô có viết: “Những đau khổ đời này làm sao sánh ví được với vinh quang mà Chúa dành cho chúng ta.”
Đối với người Kitô hữu, chết không là điều gì ghê sợ, vì chúng ta biết rằng:"chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời”. Quan trọng là chúng ta đã chọn cách sống nào nơi trần thế. Ai cũng thuộc Mười Điều răn Đức Chúa Trời, cũng biết Phúc âm, Giáo lý Hội thánh, nhưng sống thế nào để được bước vào quê hương Nước Trời thì đó mới là điều cốt lõi cho mỗi chúng ta. Đứng trước cái chết của một người thân, ta thường suy nghĩ và tưởng tượng về cái chết của chính mình. Nếu ta chỉ còn 6 tháng để sống hoặc 30 ngày hoặc chỉ vỏn vẹn trong vài phút, ta sẽ nói gì với những người thân yêu của mình, làm gì cho họ và những kế hoạch còn dở dang..." Sinh ký, tử quy". Nếu chúng ta hiểu ra được điều đó thì chúng ta sẽ thông suốt và không sợ hãi gì khi Chúa gọi về. Tôi có dịp dự  đám tang  ông cố của một linh mục. Thường khi là bầu không khí nặng nề bao trùm gia quyến. Nhưng đám tang này khác hẳn... Trước khi chết, ông cụ được bệnh viện trả về, biết mình sẽ không còn sống thêm được nữa, ông chuẩn bị cái chết cho mình cách chu đáo. Ông gọi bà tắm rửa sạch sẽ, mặc đồ tươm tất. Chuẩn bị cho mình chiếc áo quan không đắt tiền vì theo như ông nói:" đốt cái vèo mất vài chục triệu, tiền đó để dành cho người nghèo". Ông không cho khóc lóc, ỉ ôi, than vãn." Có tiếc thương bố thì thay vì khóc lóc cả nhà dành thời gian đó đọc kinh cho bố". Ông còn để sẵn những chiếc CD Thánh ca "mở nho nhỏ cho vui, ấm cúng mà không phiền lòng hàng xóm". Ở trong nhà hiếu một giờ mà tôi cứ ngỡ như đang họp mặt gia đình. Hương hoa thơm ngát (vì gia đình không "chấpđiếu", khách chỉ dâng hoa, nến), nhạc thánh ca nhè nhẹ, du dương, những câu chuyện vui khi ông cụ còn sống cứ nối tiếp...Thật hay và đáng suy nghĩ. Hãy cứ sống với tất cả tình yêu và phó thác cuộc đời mình vào tay Chúa thì nếu cái chết đến ta không ngần ngại lưu luyến gì. Chúng ta là con cái sự sáng, là "bản gốc" hình ảnh Thiên Chúa, thì hãy sống và chết như một "bản gốc" chứ đừng là "bản sao" có xác mà mất linh hồn.

"Đời ta chỉ sống một lần"
Sự kiện một bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ ném xác bệnh nhân của mình xuống sông Hồng thật ra chỉ là bề nổi của tảng băng chìm về vấn đề suy thoái đạo đức. Con người xã hội hiện đại đang được đánh giá bằng cái thang tiền tài, danh vọng…Thấp hay cao, trên hay dưới đều căn cứ vào sức mạnh của quyền lực, vào sự giàu có bởi tiền tài. Cái thang ấy ngày càng thống trị đời sống xã hội, thúc đẩy con người lao vào kiếm tìm vật chất, sở hữu nó như là một điều tiên quyết để khẳng định chính mình. Chính họ quên rằng con người tạo ra và làm chủ vật chất chứ không phải là nô lệ cho nó, và cũng chính họ đã quên họ còn có một đời sống tinh thần không thể thiếu để hướng mỗi cá nhân vào lối sống lành mạnh. Chính cái điều tưởng như nhỏ bé ấy lại là cốt lõi của văn hóa sự sống, là nền tảng phát triển xã hội, đất nước và là hòa bình cho thế giới. Ai cũng có thể lên án người khác, nhưng khi chúng ta gặp những sự cố lớn nhỏ trong đời thì liệu chúng ta sẽ hành xử ra sao? Liệu chúng ta có thoát khỏi danh vọng, tình cảm, tiện nghi vật chất… như những gọng kìm bóp chặt chúng ta? Cuộc sống hiện đại làm cho lương tâm chúng ta không còn chiều sâu, thiếu đạo đức nên chúng ta tự đánh mất sự tự do trong việc chọn lựa hướng đi đúng, nó như dòng thác lũ cuốn trôi chúng ta xa rời lý tưởng sống của bản thân mà không có điểm dừng.
Hôm nay, đi thăm mộ người thân, dự thánh lễ ngoài trời  tại nghĩa trang, có thời gian suy nghĩ và nhìn lại chính mình. “Họ yên nghỉ trong lòng đất, mọi tham sân si, oán thù không còn. Duy chỉ có tình yêu thương là thứ duy nhất mà họ mang theo được. Chúng ta hãy cầu nguyện cho họ" Vị linh mục chủ tế đã chia sẻ tâm tình với cộng đoàn trong Thánh lễ như vậy.





Ngày lễ Các Linh hồn cũng nhắc nhở chúng ta nên nhìn lại chính mình. Hoạch định cho mình ngay từ bây giờ cuộc sống thích hợp. Chúng ta đều biết Thiên đàng là cùng đích của người Kitô hữu; là nơi Thiên Chúa sẽ lau khô nước mắt cho mọi người và ban cho con cái Người sự sống vĩnh cữu. Nếu tin tưởng như vậy, thì ngày về với Chúa sẽ là ngày hạnh phúc, hân hoan, chứ không phải  lo âu, đau khổ, khóc lóc, níu kéo những vướng bận trần gian và sợ hãi khi diện kiến Ngài.



Thứ Ba, 5 tháng 11, 2013

Thứ tư 06/11/2013


"Ai trong anh em không từ bỏ hết những gì mình có, thì không thể làm môn đệ tôi được." (Lc 14,33)
 Lời Chúa:

25 Khi ấy, có rất đông người cùng đi đường với Chúa Giê-su. Người quay lại bảo họ: 26 "Ai đến với tôi mà không dứt bỏ cha mẹ, vợ con, anh em, chị em, và cả mạng sống mình nữa, thì không thể làm môn đệ tôi được. 27 Ai không vác thập giá mình mà đi theo tôi, thì không thể làm môn đệ tôi được. 28 "Quả thế, ai trong anh em muốn xây một cây tháp, mà trước tiên lại không ngồi xuống tính toán phí tổn, xem mình có đủ để hoàn thành không? 29 Kẻo lỡ ra, đặt móng rồi mà không có khả năng làm xong, thì mọi người thấy vậy sẽ lên tiếng chê cười mà bảo: 30 'Anh ta đã khởi công xây, mà chẳng có sức làm cho xong việc.' 31Hoặc có vua nào đi giao chiến với một vua khác, mà trước tiên lại không ngồi xuống bàn tính xem mình có thể đem một vạn quân ra, đương đầu với đối phương dẫn hai vạn quân tiến đánh mình chăng? 32 Nếu không đủ sức, thì khi đối phương còn ở xa, ắt nhà vua đã phải sai sứ đi cầu hoà. 33 Cũng vậy, ai trong anh em không từ bỏ hết những gì mình có, thì không thể làm môn đệ tôi được."

 Với hai dụ ngôn: “người xây nhà” và “ông vua ra trận”, Chúa Giêsu dạy chúng ta bài học thứ ba về Nước Trời. Chúa nhắc nhở chúng ta: làm việc gì cũng phải cẩn thận, suy tính, lên kế hoạch trước, như ông vua sắp sửa ra trận, như người chuẩn bị xây nhà. Chúa muốn chúng ta nghĩ về thái độ sống như thế nào cho con đường về nước Trời và đối với công trình cứu chuộc của Chúa.

 Lạy Chúa, khi chọn lựa là phải từ bỏ. Xin Chúa giúp chúng con luôn ý thức rằng: muốn vào Nước Trời thì phải bỏ mọi sự ham muốn thế gian để sống theo Lời Chúa.

Thứ Hai, 4 tháng 11, 2013

Thứ ba 04/ 11/ 2013

Ông chủ bảo người đầy tớ : 'Ra các đường làng, đường xóm, ép người ta vào đầy nhà cho ta.' (Lc 14,23)

15 Khi ấy, một trong những kẻ đồng bàn nói với Chúa Giê-su rằng: "Phúc thay ai được dự tiệc trong Nước Thiên Chúa!" 16 Người đáp: "Một người kia làm tiệc lớn và đã mời nhiều người. 17 Đến giờ tiệc, ông sai đầy tớ đi thưa với quan khách rằng: 'Mời quý vị đến, cỗ bàn đã sẵn.' 18 Bấy giờ mọi người nhất loạt bắt đầu xin kiếu. Người thứ nhất nói: 'Tôi mới mua một thửa đất, cần phải đi thăm; cho tôi xin kiếu.' 19 Người khác nói: 'Tôi mới tậu năm cặp bò, tôi đi thử đây; cho tôi xin kiếu.' 20 Người khác nói: 'Tôi mới cưới vợ, nên không thể đến được.'
21 "Đầy tớ ấy trở về, kể lại sự việc cho chủ. Bấy giờ chủ nhà nổi cơn thịnh nộ bảo người đầy tớ rằng: 'Mau ra các nơi công cộng và đường phố trong thành, đưa các người nghèo khó, tàn tật, đui mù, què quặt vào đây.' 22 Đầy tớ nói: 'Thưa ông, lệnh ông đã được thi hành mà vẫn còn chỗ.' 23 Ông chủ bảo người đầy tớ: 'Ra các đường làng, đường xóm, ép người ta vào đầy nhà cho ta. 24 Tôi nói cho các anh biết: Những khách đã được mời trước kia, không ai sẽ được dự tiệc của tôi.'"

“ Phúc thay ai được dự tiệc trong Nước Thiên Chúa!”
Chúng ta cũng dễ thốt lên những lời ao ước tốt đẹp như thế. Nhưng có phải là tiếng của con tim khát mong những sự trên trời không?
Tiệc Nước Trời Chúa dọn cho chúng ta hôm nay là ơn Chúa trong các bí tích, là Lời Chúa trao ban khi chúng ta nghe gẫm suy. Nhưng chúng ta cũng thường nại vào nhiều lý do để từ chối. Lý do nào cũng chỉ là vì chúng ta không yêu mến Tiệc Nước Trời. Chúng ta yêu tiệc trần gian hơn. Và hậu quả chúng ta đang gặt là tất cả những bi thảm mà chúng ta than thở hàng ngày.

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết nhận ra ơn phúc Chúa trao ban cho chúng con mỗi ngày. Xin Chúa ban thêm đức tin để chúng con biết can đảm chọn lựa Tiệc Nước Trời ngay từ hôm nay.


Thứ hai 04/ 11/ 2013


"Khi ông dọn tiệc, ông chớ mời các bạn hữu, nhưng hãy mời những người nghèo khó." (Lc 14, 12-13)
Lời Chúa:
 Lc 14, 12-14
12 Khi ấy, Chúa Giêsu nói với thủ lãnh các người biệt phái đã mời Người rằng: "Khi ông dọn tiệc trưa hay tiệc tối, ông chớ mời các bạn hữu, anh em, bà con và những người láng giềng giàu có, kẻo chính họ sẽ mời lại ông mà trả ơn cho ông. 13 Nhưng khi ông dọn tiệc, ông hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt và đui mù, thì ông sẽ được phúc, 14 bởi họ không có gì đền ơn cho ông: vì chưng, khi những người công chính sống lại, ông sẽ được đền ơn".

Với hình ảnh bữa tiệc, Chúa Giêsu mở đầu tuần lễ những bài học về Nước  Trời. Trước tiên: biết quan tâm đến người nghèo. Chúa Giêsu luôn yêu thương và cứu giúp người nghèo. Người còn đồng hóa với người nghèo: giúp người nghèo là giúp cho chính Chúa. Người mong muốn nhũng người tin theo Chúa cũng thể hiện tình thương đối với người nghèo: “ Ông sẽ được phúc, vì họ không có gì đền ơn cho ông.”

Lạy Chúa, chúng con cũng là những người nghèo được Chúa yêu thương và cứu độ. Xin Chúa giúp con biết theo gương Chúa để yêu thương người nghèo như Chúa đã yêu thương chúng con.

Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2013

Chúa nhật 03/ 11/ 2013

"Hôm nay, ơn cứu độ đã đến cho nhà này, bởi người này cũng là con cháu tổ phụ Áp-ra-ham." (Lc 19,9)
Sau khi vào Giê-ri-khô, Chúa Giê-su đi ngang qua thành phố ấy. Ở đó có một người tên là Da-kêu ; ông đứng đầu những người thu thuế, và là người giàu có. Ông ta tìm cách để xem cho biết Chúa Giê-su là ai, nhưng không được, vì dân chúng thì đông, mà ông ta lại lùn.Ông liền chạy tới phía trước, leo lên một cây sung để xem Chúa Giê-su, vì Người sắp đi qua đó. Khi Chúa Giê-su tới chỗ ấy, thì Người nhìn lên và nói với ông : "Này ông Da-kêu, xuống mau đi, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông !" Ông vội vàng tụt xuống, và mừng rỡ đón rước Người. Thấy vậy, mọi người xầm xì với nhau : "Nhà người tội lỗi mà ông ấy cũng vào trọ !" Ông Da-kêu đứng đó thưa với Chúa rằng : "Thưa Ngài, đây phân nửa tài sản của tôi, tôi cho người nghèo ; và nếu tôi đã chiếm đoạt của ai cái gì, tôi xin đền gấp bốn." Chúa Giê-su mới nói về ông ta rằng : "Hôm nay, ơn cứu độ đã đến cho nhà này, bởi người này cũng là con cháu tổ phụ Áp-ra-ham. 10 Vì Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất."
Chúa Giêsu đã quan tâm, khiêm hạ, tha thứ, tin tưởng, yêu thương Giakêu. Thái độ, tâm tình ấy của Chúa Giêsu đã dành cho Giakêu một cách đặc biệt và khó hiểu. Giữa đám đông ấy, chỉ có hai ánh mắt nhìn nhau và chạm nhau. Ngày hôm ấy, Giêsu đã chạm đến Giakêu và Giakêu đã chạm đến Giêsu. Và, đặc biệt, ánh mắt yêu thương, tin tưởng, quan tâm, tha thứ của Chúa Giêsu không dừng lại ở Giakêu hay dừng lại ngày hôm đó mà ánh mắt ấy vẫn dõi theo con người, nhất là những con người tội lỗi và yếu đuối.
Và như vậy, chuyện quan trọng là chúng ta có chạy đến, có trèo lên cây sung để tìm Chúa và nhìn Chúa như Giakêu để đón nhận ơn tha thứ, ơn cứu độ từ Thiên Chúa hay không mà thôi. Chúa sẵn sàng yêu thương tha thứ nhưng chúng ta có cảm nhận, có đáp lời hay không mà thôi?
Lạy Chúa, ơn cứu độ là kết quả sự hợp tác của hai phía. Thiên Chúa ban ơn và sự trở về của con người. Sau khi hoán cải Giakêu đã dùng tiền của bồi hoàn thiệt hại và làm phúc bố thí. Vậy nên, xin cho chúng con biết sống quảng đại, vì những gì chúng con cho người khác chẳng đáng là gì so với hồng ân Thiên Chúa ban cho chúng con.


ÊM ĐỀM TRIỀN MIÊN