Thứ Năm, 6 tháng 11, 2014

Mua lấy Thiên Đàng

MUA LẤY THIÊN ĐÀNG.

Một người kia suốt đời chỉ lo thu gom tiền bạc, cho nên rất giàu. Khi chết, ông còn ôm túi vàng theo mình đi sang cuộc sống bên kia. Đi một hồi ông thấy đói. Bỗng ông thấy một quán ăn bên đường, liền ghé vào. Vì hà tiện,ông hỏi người chủ quán:

- Tô cơm nhỏ này giá bao nhiêu?

- Chỉ một đồng thôi.

- Còn tô lớn kia?

- Cũng chỉ một đồng thôi.

Thấy rẻ, ông gọi luôn hai tô lớn. Nhưng người chủ quán bảo:

- Ở đây chỉ xài loại tiền "cho đi" thôi. Ông có không?

Người hà tiện chỉ vào túi vàng của mình. Nhưng chủ quán nói:

- Đó chỉ là thứ tiền "lấy vào". Ở đây không xài được.

- Thế tiền cho đi là tiền gì?

- Khi còn sống, mỗi lần ông cho ai bao nhiêu đồng thì ông được ban lại bấy nhiêu đồng loại tiền "cho đi".

Ông nhà giàu lục lọi khắp nơi trong mình nhưng chẳng có đồng nào thuộc loại tiền "cho đi" cả. Thế là ông phải nhịn đói.


"Quả thế, con cái đời này khôn khéo hơn con cái ánh sáng khi xử sự với người đồng loại." (Lc 16,8)

Sự trao tặng nào cũng là một mất mát: mất mát một chút tiền của, mất mát một ít thì giờ. Sự mất mát càng lớn, thì quà tặng càng có giá trị. Mất mát, thua thiệt một phần để cho người khác được niềm vui hạnh phúc đó là tất cả ý nghĩa của sự cho đi.
Càng trao ban, càng mất mát, chúng ta càng được nhận lãnh. Đó là nghịch lý của người Kitô hữu.

Lạy Chúa, xin giúp chúng con biết sử dụng ân huệ Chúa ban là tài năng, là thời giờ và sức khỏe để phụng sự Chúa. Xin ban cho chúng con nghị lực để chúng con luôn tìm kiếm và thực thi ý Chúa trong cuộc sống. Xin cho con biết dùng cuộc sống đời này để mua lấy cuộc sống đích thực nơi quê trời.

Thứ Tư, 5 tháng 11, 2014

Cái chết- Khởi nguồn cho sự sống.

Nhân ngày Lễ Các Thánh và Lễ cầu cho các linh hồn

Cái chết- Khởi nguồn cho sự sống.

Sự sống này chỉ thay đổi mà không mất đi vì chết không phải là hết. Khi nơi trú ngụ tạm bợ trên trần gian này bị hủy diệt thì chắc chắn rằng Thiên Chúa sẽ mở ra một nơi cư ngụ mới cho sự sống vĩnh cửu.

Hàng năm giáo hội dành ngày 2/11 để tưởng nhớ những người đã khuất. Từ giữa trưa ngày lễ các thánh, chúng ta đã viếng nhà thờ, nghĩa địa, nơi chôn cất những con người đã có một thời gắn bó với chúng ta. Giáo hội dành hai ngày liền nhau một và hai tháng mười một - ngày lễ Các Thánh và ngày lễ các linh hồn để chúng ta hướng cái nhìn về nơi Nước Trời bằng cách tạo ra mối liên kết mật thiết giữa chúng ta với những người đi trước.

Mối liên hệ giữa ngày lễ Các Thánh và các đẳng.

Với ngày lễ Các Thánh, chúng ta vui mừng trước hạnh phúc vinh quang của các bậc tổ tiên, cha ông. Không chỉ những vị thánh được giáo hội tuyên phong, chúng ta còn mừng kính những vị đã trung thành với Chúa, những vị chân phước, những người chưa được Giáo hội phong thánh. Chúa cho mỗi người một cuộc sống trần thế, các thánh đã chọn cách sống lý tưởng, tuyệt vời như lòng Chúa mong muốn mà giờ đây các ngài cũng đang ca tụng Chúa và hưởng hạnh phúc trên Nước Trời.
Tiếp đến, với ngày lễ các linh hồn, mặc dù đã yên nghỉ nơi lòng đất hay chỉ còn nắm tro hiện hữu trong nhà chờ phục sinh, thì tất cả họ vẫn sống trong tâm trí chúng ta; một mối dây tình cảm liên kết không bao giờ mất, là sự sống tâm linh với người trần thế. Trong những ngày của tháng mười một này, Giáo hội muốn chúng ta hướng tới những người đã qua đời mà chúng ta luôn cầu xin Chúa cho các ngài được yên nghỉ.
Hai ngày tưởng nhớ liền nhau được gắn kết với nhau cách chặt chẽ. Niềm vui và ánh sáng của ngày lễ Các Thánh chiếu dọi vào ngày lễ các linh hồn giúp chúng ta có cái nhìn cụ thể, thiết thực về cách sống của chúng ta, gieo vào tâm hồn chúng ta hạt giống mà các thánh đã để lại; là niềm hy vọng cho các linh hồn còn ở nơi luyện ngục, hy vọng vào lòng Chúa xót thương, vào ánh sáng vĩnh cữu Nước Trời.

Cái chết với người Kitô hữu
"Thánh Phaolô có viết: “Những đau khổ đời này làm sao sánh ví được với vinh quang mà Chúa dành cho chúng ta.”
Đối với người Kitô hữu, chết không là điều gì ghê sợ, vì chúng ta biết rằng:"chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời”. Quan trọng là chúng ta đã chọn cách sống nào nơi trần thế. Ai cũng thuộc Mười Điều răn Đức Chúa Trời, cũng biết Phúc Âm, Giáo lý Hội thánh, nhưng sống thế nào để được bước vào quê hương Nước Trời thì đó mới là điều cốt lõi cho mỗi chúng ta. Đứng trước cái chết của một người thân, ta thường suy nghĩ và tưởng tượng về cái chết của chính mình. Nếu ta chỉ còn 6 tháng để sống hoặc 30 ngày hoặc chỉ vỏn vẹn trong vài phút, ta sẽ nói gì với những người thân yêu của mình, làm gì cho họ và những kế hoạch còn dở dang..." Sinh ký, tử quy". Nếu chúng ta hiểu ra được điều đó thì chúng ta sẽ thông suốt và không sợ hãi gì khi Chúa gọi về. Tôi có dịp dự đám tang ông cố của một linh mục. Thường khi là bầu không khí nặng nề bao trùm gia quyến. Nhưng đám tang này khác hẳn... Trước khi chết, ông cụ được bệnh viện trả về, biết mình sẽ không còn sống thêm được nữa, ông chuẩn bị cái chết cho mình cách chu đáo. Ông gọi bà tắm rửa sạch sẽ, mặc đồ tươm tất. Chuẩn bị cho mình chiếc áo quan không đắt tiền vì theo như ông nói:" đốt cái vèo mất vài chục triệu, tiền đó để dành cho người nghèo". Ông không cho khóc lóc, ỉ ôi, than vãn." Có tiếc thương bố thì thay vì khóc lóc, cả nhà dành thời gian đó đọc kinh cho bố". Ông còn để sẵn những chiếc CD Thánh ca "mở" nho nhỏ cho vui, ấm cúng mà không phiền lòng hàng xóm". Ở trong nhà hiếu một giờ mà tôi cứ ngỡ như đang họp mặt gia đình. Hương hoa thơm ngát (vì gia đình không "chấp điếu", khách chỉ dâng hoa, nến), nhạc thánh ca nhè nhẹ, du dương, những câu chuyện vui khi ông cụ còn sống cứ nối tiếp...Thật hay và đáng suy nghĩ. Hãy cứ sống với tất cả tình yêu và phó thác cuộc đời mình vào tay Chúa thì nếu cái chết đến ta không ngần ngại lưu luyến gì. Chúng ta là con cái sự sáng, là "bản gốc" hình ảnh Thiên Chúa, thì hãy sống và chết như một "bản gốc" chứ đừng là "bản sao" có xác mà mất linh hồn.

Ngày lễ Các Linh hồn cũng nhắc nhở chúng ta nên nhìn lại chính mình. Hoạch định cho mình ngay từ bây giờ cuộc sống thích hợp. Chúng ta đều biết Thiên đàng là cùng đích của người Kitô hữu; là nơi Thiên Chúa sẽ lau khô nước mắt cho mọi người và ban cho con cái Người sự sống vĩnh cữu. Nếu tin tưởng như vậy, thì ngày về với Chúa sẽ là ngày hạnh phúc, hân hoan, chứ không phải lo âu, đau khổ, khóc lóc, níu kéo những vướng bận trần gian và sợ hãi khi diện kiến Ngài.


Chung vui với tôi

“Giữa triều thần Thiên Chúa, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối”. Chúng ta hãy im lặng. Không cần suy nghĩ, chỉ chiêm ngưỡng, cảm xúc và cảm tạ tình thương vô biên của Chúa đối với tội nhân.
Có một hiện tượng rất phổ biến trong chúng ta; đó là dù ở trong bất cứ hoàn cảnh nào, tầng lớp nào chúng ta hay cho mình cái quyền "ngồi ngai" phán xét người khác. Thiên Chúa thì không phải vậy. Người là Đấng tối cao nhưng luôn cảm thông và tha thứ mọi yếu hèn của con người.Người thương tha những người tội lỗi, thể hiện tình bạn với họ. Nhưng chỉ có một thái độ mà Ngài không thể dung tha, đó là thái độ của những người tự cho mình thánh thiện để chia rẽ và kết án người khác. Chúa Giêsu không chấp nhận thái độ như thế, vì đó là tước quyền Thiên Chúa: chỉ một mình Ngài mới có quyền xét xử.
Tôi là ai mà được Chúa thương đến, tôi là ai mà Chúa cho tôi làm con của Người?
Xin cho con luôn nhận ra Chúa tạo ra con giống hình ảnh Chúa để con biết yêu thương, tha thứ, cảm thông với những người chung quanh con bằng tất cả tình yêu của con.

Thứ Ba, 14 tháng 10, 2014

Lòng chân thật.

"Đấng làm ra cái bên ngoài lại đã không làm ra cái bên trong sao?" (Lc 40)

  Suy niệm:
Hình ảnh Chúa Giêsu không rửa tay trước khi ăn đã làm cho người Pharisêu thời đó ngạc nhiên và khó chịu. Rửa tay trước khi ăn với họ là thanh tẩy, nhưng với Chúa Giêsu đây là dịp dạy cho họ bài học về những cái bên ngoài và giá trị bên trong. Bên ngoài là những nghi thức mà họ tuân thủ, bên trong là lòng đạo đức. Người Pharisêu đã quên cái bên trong mà chỉ chú trọng vẻ bên ngoài.
Chúng ta thường có xu hướng" xấu che, tốt khoe", điều đó lâu dần tạo cho ta một "mặt nạ" khi sống với nhau, đó là thói giả hình. Nơi nào không có sự chân thật, nơi đó không có lòng tin. Dựa trên sự tin tưởng mà người ta sống với nhau một cách chân thật, để vươn tới những giá trị cao đẹp của một con người. 
Trong trường hợp cuộc đời Thánh Giuse, Tân Ước diễn tả Thiên Thần là người thông báo cho Ngài biết ý Chúa. Vì thế, nghe lời Thiên Thần truyền, Thánh Giuse đã bỏ ý định ly dị Ðức Maria cách kín đáo. Ngược lại, Giuse đã trỗi dậy ngay trong đêm khuya để đem Con Trẻ và Mẹ Người trốn sang Ai Cập cũng như đem Con Trẻ và Mẹ Người về nước Israel, đến sinh sống tại thành Nagiaréth và âm thầm nhưng ân cần lấy sức lao động nuôi sống gia đình trải qua những tháng năm dài sau đó.
Tân Ước cũng nhắc đến Thánh Giuse trong biến cố thất lạc và tìm gặp Ðức Giêsu trong đền thánh. Qua đó chúng ta khám phá ra một đặc tính khác của Ngài: Thánh Giuse đã hùng hồn "nói" trong hành động, những hành động xem ra vô lý và đầy nguy hiểm, nhưng Ngài đã khiêm tốn, can đảm và kiên trì làm để làm hài lòng thánh ý của Thiên Chúa.
Cuộc đời Thánh Giuse đã khơi gợi cho chúng ta một niềm tin, một lòng chân thật. Phải có một sự tin tưởng tuyệt đối Thánh Giuse mới có thể chở che và cưu mang Thiên Chúa và Mẹ Thiên Chúa qua suốt hành trình nơi trần thế như vậy. Chúa Giêsu muốn dạy ta bài học về sự hòa hợp giữa đức tin và việc làm. Đi xa hơn nữa, chúng ta có thể nói Chúa Giêsu dạy cho ta cách kết hợp giữa cái bên trong với cái bên ngoài.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa, xin cho con đừng bao giờ hồ nghi bất cứ điều gì xảy ra nơi con mà không do Thánh ý Chúa. Xin cho con luôn nhận ra và sống với anh em mình một cách chân thật, không giả dối; vì chỉ có sự chân thật mới là chân lý và là con đường  của Chúa mà con đang bước theo.

Thứ Tư, 8 tháng 10, 2014

Sống Lạc Quan

Lời Chúa:


9 "Thế nên Thầy bảo anh em: anh em cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở cho. 10 Vì hễ ai xin thì nhận được, ai tìm thì thấy, ai gõ cửa thì sẽ mở cho. 11 Ai trong anh em là một người cha, mà khi con xin cá, thì thay vì cá lại lấy rắn mà cho nó? 12 Hoặc nó xin trứng lại cho nó bò cạp? 13 Vậy nếu anh em vốn là những kẻ xấu mà còn biết cho con cái mình của tốt của lành, phương chi Cha trên trời lại không ban Thánh Thần cho những kẻ kêu xin Người sao?"( Lc 9-13)


Năm 1989,một cuộc thi toán quốc tế đã được tổ chức cho các thiếu nhi 13 tuổi thuộc sáu quốc gia trên thế giới. Kết quả cuộc thi đó cho thấy giỏi toán nhất là các em Ðại Hàn, kế đó là các em Tây Ban Nha, Anh Quốc, Ailen, Canada và đội sổ là các thiếu nhi Hoa Kỳ.
Song song với cuộc thi toán ấy, người ta cũng làm một cuộc thăm dò với chính các thiếu nhi cũng thuộc lứa tuổi ấy. Người ta đặt một câu khẳng định như sau: "Tôi là người giỏi toán". Kết quả cuộc thăm dò cho thấy lạc quan nhất là các trẻ em Hoa Kỳ và bi quan nhất lại chính là các em Ðại Hàn. Gần 70% các em Hoa Kỳ tự nhận mình là giỏi toán trong khi đó chỉ có khoảng 20% các em Ðại Hàn tự nhận mình có thực tài.
Qua cuộc thi toán và thăm dò trên đây, người ta thấy rằng có thể các thiếu nhi Hoa Kỳ không phải là những trẻ em giỏi toán, nhưng chúng đã tiếp thu rất kỹ bài học về tính lạc quan do các thầy cô không ngừng giảng dạy tại trường. Nhiều nhà giáo dục người Mỹ muốn chứng minh rằng nghiện ngập, chửa hoang, bỏ học và hầu hết các tệ đoan xã hội khác đều có thể được giảm bớt nếu con người biết sống lạc quan, nghĩa là biết tự nhận và cảm thấy mình là những con người tốt.


Suy niệm:
Lạc quan là đức tính cơ bản nhất để thành công trong cuộc sống. Có tin tưởng nơi chính mình, có tin đời, có tín nhiệm nơi người khác, người ta mới dám bắt tay vào việc. Ngay cả khi gặp thất bại, thử thách, người lạc quan cũng không lùi bước, bỏ cuộc.
Trong cuộc sống đức tin, lạc quan là một trong những nhân đức quan trọng nhất. Người tín hữu lạc quan là người luôn đặt tất cả tin tưởng nơi Thiên Chúa. Người tín hữu lạc quan là người không bao giờ thất vọng về chính mình. Người tín hữu lạc quan cũng là người không bao giờ thất vọng về người khác.
Ðá tảng để người tín hữu xây dựng sự lạc quan của chính mình là Tình Yêu của Thiên Chúa, một tình yêu vượt lên trên mọi tính toán, đo lường và sự tưởng tượng của con người, một tình yêu thủy chung.

Tình yêu ấy nói với con người rằng, không có một con người nào đốn mạt, yếu hèn, xấu xa đến nỗi Thiên Chúa đành phải bó tay.
Tình yêu ấy nói với con người rằng, nơi nào có tội lỗi và phản bội càng nhiều, thì nơi đó ân phúc được thi ân dồi dào hơn.
Tình yêu ấy nói với con người rằng, đau khổ, cái chết chưa là tận cùng mà là khởi đầu của vinh quang, của sự sống. Tình yêu ấy mạnh hơn sự chết, tình yêu ấy không bao giờ bỏ cuộc, đầu hàng.

Sự lạc quan đến nhẹ nhàng trong những lúc đau khổ nhất. Tựa như làn gió mát thoảng qua giữa trưa hè oi bức. Lạc quan, đặt hết niềm tin vào Thiên Chúa sẽ giúp chúng ta bước qua ranh giới của sự sống, cái chết, làm cho bất hạnh hóa ra nhẹ nhàng. 

Cầu nguyện:
Lạy Chúa, xin cho con luôn biết Chúa là nơi con hy vọng, con cậy trông, con yêu mến. Xin cho mỗi bước đi trong đời sống con luôn có Chúa cùng đi. Xin cho mọi thử thách xảy đến với con đều do ý Chúa và xin cho con vượt qua thử thách đó trong lòng tin, lòng cậy và lòng mến Chúa. 

Ném đá

Chứng kiến cảnh đánh ghen của phụ nữ ngày nay, mới thấy sự độc ác còn hơn thời xa xưa. Hai ba phụ nữ lực lưỡng, người nắm tóc, người lột hết quần áo trên thân thể người đàn bà bị cho là ngoại tình, đánh tới tấp  vào thân thể đã lả đi không có chút khả năng tự vệ mới thấy hết mức độ dã man của con người thời đại tiên tiến.

Nhớ lại câu chuyện  người đàn bà ngoại tình bị ném đá của 2000 năm trước, thì nay người ta "trị tội" kẻ ngoại tình "văn minh" hơn và mức độ dã man thì phải gọi là "để đời" cho hậu thế.
Nếu là ném đá, người bị tội chịu nhục và đau đớn đến chết là xong( nếu có tay đàn ông nào đó mạnh tay thì cú ném đó chắc chắn là chấn thương sọ não và chết ngay, hết đau đớn!)
Còn xét về đánh ghen thời nay thì kinh khủng hơn nhiều. Ngoài sự nhục nhã và đau đớn thì cái nhục ngày nay dai dẳng và khó chịu đựng hơn. Lõa lồ trước mặt con cái, người thân, bàn dân thiên hạ; là câu chuyện thời sự lâu dài, mọi lúc, mọi nơi( ai mà chịu nổi?) Cái kinh khủng thứ hai là không chết ngay nhưng bảo đảm là thương tật nội, ngoại thương đều nặng, có khi là tàn phai nhan sắc, thương tật suốt đời. Là phụ nữ họ có thể chịu thiệt thòi nhiều thứ nhưng lấy đi vẻ đẹp của họ, vẻ đẹp của người mẹ trước mắt các con của mình là điều khó chấp nhận. Cái chết dần mòn này mới đáng sợ.

“Hòn đá vật chất chỉ ném xa cùng lắm là ít thước và chỉ làm tổn hại phần thể lý. Hòn đá tinh thần ném đi có thể có thể giết chết cả gia đình, cả tập thể rộng lớn người bị ném.
Cuộc sống ngày nay đã làm cho con người khó phân định đâu là thiên, đâu là ác. Người ta có thể "ném đá" bất cứ ai, bất cứ hoàn cảnh nào khi đối phương có hành vi chống đối, không thỏa hiệp với việc làm sai trái của họ.
“Ta đang ném đá những người ta nghĩ là kẻ thù của bản thân ta, của gia đình ta, của cộng đoàn ta, của tôn giáo ta…
“Ta đang ném đá những anh chị em không cùng quan điểm, không cùng chính kiến, không cùng tôn giáo… Ta đang ném đá đồng bào, đồng đạo… Ta ném đá cấp trên, cấp dưới, giáo hội, giáo xứ. Một số cá nhân hoặc tập thể giáo dân ném đá chủ chăn. 
“Chúng ta đang ''ném đá" lẫn nhau.
“Chỉ một động tác nhẹ nhàng đã có thể sát hại uy tín, tinh thần và cả thể xác người bị ném đá. 
Vậy thì bạn ơi,
“Hãy buông bỏ “hòn đá” và rút lui khỏi hiện trường kết án. Hãy ngưng ngay những biểu hiện kết án nhau trong gia đình – cộng đoàn – tôn giáo – xã hội – trong tư tưởng – lời nói –  lối sống… Để giao hoà với Chúa, hãy tìm đến toà hoà giải xưng thú loại tội phản chứng Tin Mừng này. Để giao hoà với anh chị em đồng bào, đồng đạo. Hãy tích cực đi bước bước đầu hoà giải cho dù phải xé lòng, thì đó chính là tinh thần của người Kitô hữu; là tinh thần của đường hẹp, là cùng tháp tùng Đức Giêsu lên Giêrusalem.”

Trong cuộc đời có ai chắc rằng mình không có lúc ngã lòng không? Nếu điều đó xảy ra, bạn có can đảm "cầm đá ném" người phụ nữ ngoại tình nào đó không? Chắc chắn là không rồi! Vậy thì, hãy chọn cho mình cách sống, để xứng đáng là tạo vật đẹp nhất vũ trụ mà Chúa Cha đã tạo thành." Những gì không thuộc về Thiên Chúa là thuôc về Satan!

Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2014

Lòng nhân

Thứ Hai Tuần XXVII Mùa Thường Niên
Lời Chúa: 
 Lc 10,30-37

30 Chúa Giêsu nói tiếp:"Một người đi từ Giêrusalem xuống Giêricô, và rơi vào tay bọn cướp; chúng bóc lột người ấy, đánh nhừ tử rồi bỏ đi, để người ấy nửa sống nửa chết. 31 Tình cờ một tư tế cũng đi qua đường đó, trông thấy nạn nhân, ông liền đi qua. 32 Cũng vậy, một trợ tế khi đi đến đó, trông thấy nạn nhân, cũng đi qua. 33Nhưng một người xứ Samaria đi đường đến gần người ấy, trông thấy và động lòng thương. 34 Người đó lại gần, băng bó những vết thương, xức dầu và rượu, rồi đỡ nạn nhân lên lừa mình, đưa về quán trọ săn sóc. 35 Hôm sau, lấy ra hai quan tiền, ông trao cho chủ quán mà bảo rằng: 'Ông hãy săn sóc người ấy và ngoài ra, còn tốn phí hơn bao nhiêu, khi trở về, tôi sẽ trả lại ông'. 36 Theo ông nghĩ, ai trong ba người đó là anh em của người bị rơi vào tay bọn cướp?" 37 Người thông luật trả lời: "Kẻ đã tỏ lòng thương xót với người ấy". Và Chúa Giêsu bảo ông: "Ông cũng hãy đi và làm như vậy".

Một người Nga, sau khi mãn tù, đã kể lại tâm trạng mình như sau: Dáng vẻ bên ngoài của tôi xấu xí đến độ không có ai muốn gần tôi. Trong thời gian lao động cải tạo, thay vì làm trại chung với các trại viên khác, tôi đã tự giam mình dưới hầm... Tình cờ một tai nạn xảy ra, khiến tôi bị gù lưng.
Một ngày kia, có một cậu bé nhìn tôi thật lâu rồi hỏi một cách ngây thơ: "Chú ơi, chú mang cái gì trên lưng thế?". Tôi nghĩ rằng cậu bé chế nhạo tôi, dù vậy tôi bình thản trả lời: "Cục bướu đấy cháu ạ".
Tôi chờ đợi cậu be tiếp tục trò chơi gian ác của nó... Nhưng không, nó nhìn tôi một cách trìu mến và nói: "Không phải thế đâu chú ạ. Chúa là tình yêu. Ngài không cho ai hình thù kỳ dị cả. Không phải chú có cục bướu đâu. Chú đang mang trên lưng một cái hộp đó. Trong cái hộp, có dấu đôi cánh của Thiên Thần... Rồi một ngày nào đó, cái hộp mở ra và chú sẽ bay lên trời với đôi cánh đó". Ý nghĩ ngộ nghĩnh của cậu bé đã làm tôi sung sướng đến khóc thành tiếng.


Suy niệm:

Tháng Mân Côi, chúng ta được mời gọi hãy siêng năng lần hạt. Lần hạt Mân Côi, là lần theo bước Chúa, nhờ nhìn ngắm gương Mẹ, để trong mọi hoàn cảnh, dám cùng Mẹ thân thưa: “này tôi là tôi tớ Chúa. Tôi xin vâng như lời thiên thần truyền”

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết noi gương Mẹ, sẵn sàng bỏ ý riêng mình, để chọn ý Chúa, dù có lúc Ý Chúa làm chúng con đớn đau, không chịu đựng nổi. Xin biến đổi để chúng con biết nhìn ngắm con người và vạn vật chung quanh, đâu đâu cũng tươi đẹp giống hình ảnh của Thiên Chúa. Xin cho con thành công cụ mà Chúa muốn con trở thành để mỗi ngày con sống có thể đem lại hạnh phúc, niềm vui cho mọi người chung quanh con.

ÊM ĐỀM TRIỀN MIÊN