Thứ Tư, 25 tháng 3, 2015

Mùa Chay sắp hết, tĩnh tâm lại, ta có làm được gì?

Bức tranh vẽ chân dung cựu thủ tướng Lý Quang Diệu được tạo từ 18.000 lượt chữ “Lee Kuan Yew” (Lý Quang Diệu) viết tay đang gây “bão” trên mạng Internet vì sự độc đáo riêng.

Ong Yi Teck đã chọn cách một cách riêng để thể hiện tình cảm với vị thủ tướng này: Cậu viết đi viết lại hàng chục ngàn lần tên ông lên một tờ giấy khổ A2 theo các đường nét bố cục để rốt cuộc, hiện lên gương mặt hiền từ vị thủ tướng một thời của đất nước Singapore.

Ong Yi Teck cho biết: “Thế hệ chúng tôi không giống thế hệ cha mẹ mình, không được tận mắt chứng kiến giai đoạn chuyển mình của Singapore, nhưng trong mắt tôi, ông Lý giống như một huyền thoại, một hình ảnh mang tính biểu tượng mà tất cả người dân Singapore sẽ luôn nhớ tới. Thông qua tác phẩm của mình, tôi chỉ muốn bày tỏ lòng kính trọng và trân trọng về sự đóng góp của ông Lý với đất nước”.

Chính bởi những tình cảm đặc biệt này nên khi nghe tin ông Lý Quang Diệu phải vào bệnh viện cấp cứu trong tình trạng sức khỏe nguy kịch, Ong Yi Teck đã muốn làm một việc gì đó dành tặng ông. Suốt 15 giờ liền viết tay khoảng 18.000 lượt tên ông, cậu đã hoàn thành bức chân dung ông Lý.

Hình ảnh Ong Yi Teck ngồi 15 tiếng đồng hồ vẽ nên hình ảnh Lý  Quang Diệu chỉ để tri ân và tỏ lòng kính trọng; gợi cho ta nhớ về hình ảnh Matta lấy mái tóc đẹp của mình lau chân Chúa Giêsu như là một hành động  biết ơn, kính trọng; hình ảnh Giuđa vừa chạy ra ngoài thành vừa khóc để rồi thắt cổ vì hối hận đã bán Chúa với 30 đồng bạc; hình ảnh Phêrô đấm ngực thống thiết vì chối Chúa 3 lần...Mỗi thời mỗi khác, nhưng cuối cùng quy lại một mối vẫn là tội lỗi và sự thống hối. 

Mỗi ngày mở mắt ra, đối diện với bao nhiêu là vấn đề, bao nhiêu là lọc lừa, tranh giành cơm áo, quyền thế, tước vị...liệu tâm hồn ta có còn biết thống hối? Liệu ta còn biết giới hạn giữa thiện và ác nữa hay không? Liệu ta còn nhớ đến Chúa Giêsu đã chịu chết vì tội lỗi chúng ta hay không, hay chỉ để đối diện với cảnh đời trần thế mà ta quên mất cái chết đau thương của Chúa cho chúng ta, quên mất đường hướng đời mình?

Mùa Chay sắp hết, tĩnh tâm lại, ta nghĩ gì và làm được gì?
"Nếu ai giữ lời Ta, thì muôn đời sẽ không phải chết." (Ga 8,51)

Lạy Chúa, xin Chúa luôn ở bên cuộc đời chúng con, xin nâng đỡ chúng con khỏi những vấp ngã làm đau đớn anh em, làm mất lòng Chúa. Xin dạy cho con biết sống theo luật Chúa mỗi ngày trong đời con.

Thứ Ba, 24 tháng 3, 2015

Tâm tình trong ngày lễ Truyền Tin.



Tâm tình trong ngày lễ Truyền Tin.
Lc 1,26-38
36 Và này, Isave chị họ Bà cũng đã thụ thai con trai trong lúc tuổi già và nay đã mang thai được sáu tháng, người mà thiên hạ gọi là son sẻ; 37 vì không có việc gì mà Chúa không làm được". 38 Maria liền thưa: "Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời Thiên thần truyền". Và thiên thần cáo biệt Bà.

Nói về Đức Mẹ như lời thánh Bênađô thì "chẳng bao giờ cho đủ". Trong cuộc sống hàng ngày ta thường nhớ đến Đức Mẹ nhiều hơn hết. Vui, buồn, sướng, khổ...đều chạy đến cùng Mẹ. Không chỉ có phụ nữ gần gũi với Mẹ mà cánh mày râu cũng yêu mến Mẹ không kém; thật cảm động khi thấy một thân hình cao lớn, phương phi, quỳ rạp dưới chân mẹ cầu nguyện trước ánh mắt của bao nhiêu người qua lại, nhìn ngó...
Vậy làm sao mà Đức Mẹ có một hấp lực như thế?
Nơi Đức Mẹ ta thấy có hai nhân đức quan trọng đó là:
Lòng kính sợ Thiên Chúa.
Thứ đến là sự khiêm nhường.
Vì lòng kính sợ Thiên Chúa cho nên Mẹ không dám làm điều gì mất lòng Chúa, tiêu biểu qua việc Mẹ "xin vâng" khi nghe Thiên Thần truyền tin. Một biến cố trọng đại như vậy; có thể nói đó là biến cố sống còn cho một trinh nữ sẽ mang trong dạ Con Đức Chúa Trời.
Thứ đến là Đức Mẹ luôn sẵn sàng thi hành mọi mệnh lệnh của Thiên Chúa trong việc đưa Hài nhi Giêsu trốn qua Ai cập,đưa Chúa Giêsu trở về và nhất là can đảm theo chân Chúa Giêsu lên đến đỉnh đồi Golgôtha. Một sự đau đớn cùng cực chứng kiến cái chết của con mình...


Trong cuộc sống hiện đại, mỗi khi chán nản, ta hãy nhìn ngắm Mẹ, nhìn ngắm nhân đức và sự hy sinh của Mẹ, để mỗi ngày trở nên giống Mẹ hơn.Và hơn hết được gọi Đức Trinh Nữ Maria Mẹ Thiên Chúa là Mẹ, quả là nguồn hạnh phúc lớn lao, vô biên, vô tận...

Thứ Tư, 4 tháng 3, 2015

Khi chết- tôi đem theo được cái gì?


Vua Salomon trong Kinh Thánh được vang danh vì sự khôn ngoan, giàu có của mình. Ông lên làm vua vào khoảng 967 trước Công Nguyên. Quốc gia Do thái của ông, lúc đó, trải dài từ ven sông Euhrates trên miền Bắc, vùng Lưỡng Hà, xuống đến tận vùng cực Bắc của Ai Cập, phía Nam.
Một ngày nọ, Vua Salomon bỗng muốn làm bẽ mặt Benaiah, một cận thần thân tín của mình... Vua bèn nói với ông:
- Benaiah này, ta muốn ông mang về cho ta một chiếc vòng để đeo trong ngày lễ Sukkot và ta cho ông sáu tháng để tìm thấy chiếc vòng đó.
Benaiah trả lời:
- Nếu có một thứ gì đó tồn tại trên đời này, thưa đức vua, tôi sẽ tìm thấy nó và mang về cho ngài, nhưng chắc là chiếc vòng ấy chắc phải có gì đặc biệt?
Nhà Vua đáp:
- Nó có những sức mạnh diệu kỳ. Nếu kẻ nào đang vui nhìn vào nó, sẽ thấy buồn, và nếu ai đang buồn, nhìn vào nó sẽ thấy vui. Vua Salomon biết rằng sẽ không đời nào có một chiếc vòng như thế tồn tại trên thế gian này, nhưng ông muốn cho người cận thần của mình nếm một chút bẽ bàng.
Mùa xuân trôi qua, mùa hạ đến nhưng Benaiah vẫn chưa có một ý tưởng nào để tìm ra một chiếc vòng như thế.
Vào đêm trước ngày lễ Sukkot, ông quyết định lang thang đến một trong những nơi nghèo nhất của Jerusalem. Ông đi ngang qua một người bán hàng rong đang bày những món hàng trên một tấm bạt tồi tàn. Benaiah dừng chân lại hỏi:
- Có bao giờ ông nghe nói về một chiếc vòng kỳ diệu làm cho người hạnh phúc đeo nó quên đi niềm vui sướng và người đau khổ đeo nó quên đi nỗi buồn không?
Người bán hàng lấy từ tấm bạt lên một chiếc vòng giản dị có khắc một dòng chữ. Khi Benaiah đọc dòng chữ trên chiếc vòng đó, khuôn mặt ông rạng rỡ một nụ cười.
Đêm đó toàn thành phố hân hoan, tưng bừng đón mừng lễ hội Sukkot.
- Nào, ông bạn của ta, - Vua Salomon nói - Ông đã tìm thấy điều ta yêu cầu chưa?
Tất cả những cận thần đều cười lớn và cả chính vua Salomon cũng cười.
Trước sự ngạc nhiên của mọi người, Benaiah đưa chiếc vòng ra và nói:
- Nó đây thưa đức vua.
Khi vua Salomon đọc dòng chữ, nụ cười biến mất trên khuôn mặt vua. Trên chiếc vòng đó khắc dòng chữ: “Điều đó rồi cũng qua đi”.
Vào chính giây phút ấy, vua Salomon nhận ra rằng tất thảy những sự khôn ngoan, vương giả và quyền uy của ông đều là phù du, bởi vì một ngày nào đó, ông cũng chỉ là cát bụi.
Đúng như thế, tất cả mọi danh vọng, chức tước, giàu sang, địa vị rồi sẽ qua đi. Nguyên nhân đau khổ mà chúng ta thường gặp là do chúng ta không thấy tính chất tạm bợ và mong manh của cuộc sống.
1. Tất cả ai rồi cũng phải già
2. Tất cả ai rồi cũng phải bệnh
3. Tất cả ai rồi cũng phải chết
4. Những gì yêu thương, nắm giữ giữa cuộc đời ra đi phải để lại tất cả.
5. Lúc chết chỉ đem theo cái tội và cái phước.
Do đó, bạn cũng như tôi phải quán niệm năm điều này thì lúc gặp những thăng trầm, mất mát trong cuộc sống chúng ta sẽ rất tự tại và thản nhiên, bởi vì bản chất của đời người là như thế!
Trong tinh thần Mùa Chay Thánh, sống bác ái, yêu thương và phục vụ chính là nền tảng vững chắc. “Điều đó rồi cũng qua đi”. Chỉ có Chúa là Đấng có thể ban cho ta sự sống đời đời.

Thứ Năm, 6 tháng 11, 2014

Mua lấy Thiên Đàng

MUA LẤY THIÊN ĐÀNG.

Một người kia suốt đời chỉ lo thu gom tiền bạc, cho nên rất giàu. Khi chết, ông còn ôm túi vàng theo mình đi sang cuộc sống bên kia. Đi một hồi ông thấy đói. Bỗng ông thấy một quán ăn bên đường, liền ghé vào. Vì hà tiện,ông hỏi người chủ quán:

- Tô cơm nhỏ này giá bao nhiêu?

- Chỉ một đồng thôi.

- Còn tô lớn kia?

- Cũng chỉ một đồng thôi.

Thấy rẻ, ông gọi luôn hai tô lớn. Nhưng người chủ quán bảo:

- Ở đây chỉ xài loại tiền "cho đi" thôi. Ông có không?

Người hà tiện chỉ vào túi vàng của mình. Nhưng chủ quán nói:

- Đó chỉ là thứ tiền "lấy vào". Ở đây không xài được.

- Thế tiền cho đi là tiền gì?

- Khi còn sống, mỗi lần ông cho ai bao nhiêu đồng thì ông được ban lại bấy nhiêu đồng loại tiền "cho đi".

Ông nhà giàu lục lọi khắp nơi trong mình nhưng chẳng có đồng nào thuộc loại tiền "cho đi" cả. Thế là ông phải nhịn đói.


"Quả thế, con cái đời này khôn khéo hơn con cái ánh sáng khi xử sự với người đồng loại." (Lc 16,8)

Sự trao tặng nào cũng là một mất mát: mất mát một chút tiền của, mất mát một ít thì giờ. Sự mất mát càng lớn, thì quà tặng càng có giá trị. Mất mát, thua thiệt một phần để cho người khác được niềm vui hạnh phúc đó là tất cả ý nghĩa của sự cho đi.
Càng trao ban, càng mất mát, chúng ta càng được nhận lãnh. Đó là nghịch lý của người Kitô hữu.

Lạy Chúa, xin giúp chúng con biết sử dụng ân huệ Chúa ban là tài năng, là thời giờ và sức khỏe để phụng sự Chúa. Xin ban cho chúng con nghị lực để chúng con luôn tìm kiếm và thực thi ý Chúa trong cuộc sống. Xin cho con biết dùng cuộc sống đời này để mua lấy cuộc sống đích thực nơi quê trời.

Thứ Tư, 5 tháng 11, 2014

Cái chết- Khởi nguồn cho sự sống.

Nhân ngày Lễ Các Thánh và Lễ cầu cho các linh hồn

Cái chết- Khởi nguồn cho sự sống.

Sự sống này chỉ thay đổi mà không mất đi vì chết không phải là hết. Khi nơi trú ngụ tạm bợ trên trần gian này bị hủy diệt thì chắc chắn rằng Thiên Chúa sẽ mở ra một nơi cư ngụ mới cho sự sống vĩnh cửu.

Hàng năm giáo hội dành ngày 2/11 để tưởng nhớ những người đã khuất. Từ giữa trưa ngày lễ các thánh, chúng ta đã viếng nhà thờ, nghĩa địa, nơi chôn cất những con người đã có một thời gắn bó với chúng ta. Giáo hội dành hai ngày liền nhau một và hai tháng mười một - ngày lễ Các Thánh và ngày lễ các linh hồn để chúng ta hướng cái nhìn về nơi Nước Trời bằng cách tạo ra mối liên kết mật thiết giữa chúng ta với những người đi trước.

Mối liên hệ giữa ngày lễ Các Thánh và các đẳng.

Với ngày lễ Các Thánh, chúng ta vui mừng trước hạnh phúc vinh quang của các bậc tổ tiên, cha ông. Không chỉ những vị thánh được giáo hội tuyên phong, chúng ta còn mừng kính những vị đã trung thành với Chúa, những vị chân phước, những người chưa được Giáo hội phong thánh. Chúa cho mỗi người một cuộc sống trần thế, các thánh đã chọn cách sống lý tưởng, tuyệt vời như lòng Chúa mong muốn mà giờ đây các ngài cũng đang ca tụng Chúa và hưởng hạnh phúc trên Nước Trời.
Tiếp đến, với ngày lễ các linh hồn, mặc dù đã yên nghỉ nơi lòng đất hay chỉ còn nắm tro hiện hữu trong nhà chờ phục sinh, thì tất cả họ vẫn sống trong tâm trí chúng ta; một mối dây tình cảm liên kết không bao giờ mất, là sự sống tâm linh với người trần thế. Trong những ngày của tháng mười một này, Giáo hội muốn chúng ta hướng tới những người đã qua đời mà chúng ta luôn cầu xin Chúa cho các ngài được yên nghỉ.
Hai ngày tưởng nhớ liền nhau được gắn kết với nhau cách chặt chẽ. Niềm vui và ánh sáng của ngày lễ Các Thánh chiếu dọi vào ngày lễ các linh hồn giúp chúng ta có cái nhìn cụ thể, thiết thực về cách sống của chúng ta, gieo vào tâm hồn chúng ta hạt giống mà các thánh đã để lại; là niềm hy vọng cho các linh hồn còn ở nơi luyện ngục, hy vọng vào lòng Chúa xót thương, vào ánh sáng vĩnh cữu Nước Trời.

Cái chết với người Kitô hữu
"Thánh Phaolô có viết: “Những đau khổ đời này làm sao sánh ví được với vinh quang mà Chúa dành cho chúng ta.”
Đối với người Kitô hữu, chết không là điều gì ghê sợ, vì chúng ta biết rằng:"chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời”. Quan trọng là chúng ta đã chọn cách sống nào nơi trần thế. Ai cũng thuộc Mười Điều răn Đức Chúa Trời, cũng biết Phúc Âm, Giáo lý Hội thánh, nhưng sống thế nào để được bước vào quê hương Nước Trời thì đó mới là điều cốt lõi cho mỗi chúng ta. Đứng trước cái chết của một người thân, ta thường suy nghĩ và tưởng tượng về cái chết của chính mình. Nếu ta chỉ còn 6 tháng để sống hoặc 30 ngày hoặc chỉ vỏn vẹn trong vài phút, ta sẽ nói gì với những người thân yêu của mình, làm gì cho họ và những kế hoạch còn dở dang..." Sinh ký, tử quy". Nếu chúng ta hiểu ra được điều đó thì chúng ta sẽ thông suốt và không sợ hãi gì khi Chúa gọi về. Tôi có dịp dự đám tang ông cố của một linh mục. Thường khi là bầu không khí nặng nề bao trùm gia quyến. Nhưng đám tang này khác hẳn... Trước khi chết, ông cụ được bệnh viện trả về, biết mình sẽ không còn sống thêm được nữa, ông chuẩn bị cái chết cho mình cách chu đáo. Ông gọi bà tắm rửa sạch sẽ, mặc đồ tươm tất. Chuẩn bị cho mình chiếc áo quan không đắt tiền vì theo như ông nói:" đốt cái vèo mất vài chục triệu, tiền đó để dành cho người nghèo". Ông không cho khóc lóc, ỉ ôi, than vãn." Có tiếc thương bố thì thay vì khóc lóc, cả nhà dành thời gian đó đọc kinh cho bố". Ông còn để sẵn những chiếc CD Thánh ca "mở" nho nhỏ cho vui, ấm cúng mà không phiền lòng hàng xóm". Ở trong nhà hiếu một giờ mà tôi cứ ngỡ như đang họp mặt gia đình. Hương hoa thơm ngát (vì gia đình không "chấp điếu", khách chỉ dâng hoa, nến), nhạc thánh ca nhè nhẹ, du dương, những câu chuyện vui khi ông cụ còn sống cứ nối tiếp...Thật hay và đáng suy nghĩ. Hãy cứ sống với tất cả tình yêu và phó thác cuộc đời mình vào tay Chúa thì nếu cái chết đến ta không ngần ngại lưu luyến gì. Chúng ta là con cái sự sáng, là "bản gốc" hình ảnh Thiên Chúa, thì hãy sống và chết như một "bản gốc" chứ đừng là "bản sao" có xác mà mất linh hồn.

Ngày lễ Các Linh hồn cũng nhắc nhở chúng ta nên nhìn lại chính mình. Hoạch định cho mình ngay từ bây giờ cuộc sống thích hợp. Chúng ta đều biết Thiên đàng là cùng đích của người Kitô hữu; là nơi Thiên Chúa sẽ lau khô nước mắt cho mọi người và ban cho con cái Người sự sống vĩnh cữu. Nếu tin tưởng như vậy, thì ngày về với Chúa sẽ là ngày hạnh phúc, hân hoan, chứ không phải lo âu, đau khổ, khóc lóc, níu kéo những vướng bận trần gian và sợ hãi khi diện kiến Ngài.


Chung vui với tôi

“Giữa triều thần Thiên Chúa, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối”. Chúng ta hãy im lặng. Không cần suy nghĩ, chỉ chiêm ngưỡng, cảm xúc và cảm tạ tình thương vô biên của Chúa đối với tội nhân.
Có một hiện tượng rất phổ biến trong chúng ta; đó là dù ở trong bất cứ hoàn cảnh nào, tầng lớp nào chúng ta hay cho mình cái quyền "ngồi ngai" phán xét người khác. Thiên Chúa thì không phải vậy. Người là Đấng tối cao nhưng luôn cảm thông và tha thứ mọi yếu hèn của con người.Người thương tha những người tội lỗi, thể hiện tình bạn với họ. Nhưng chỉ có một thái độ mà Ngài không thể dung tha, đó là thái độ của những người tự cho mình thánh thiện để chia rẽ và kết án người khác. Chúa Giêsu không chấp nhận thái độ như thế, vì đó là tước quyền Thiên Chúa: chỉ một mình Ngài mới có quyền xét xử.
Tôi là ai mà được Chúa thương đến, tôi là ai mà Chúa cho tôi làm con của Người?
Xin cho con luôn nhận ra Chúa tạo ra con giống hình ảnh Chúa để con biết yêu thương, tha thứ, cảm thông với những người chung quanh con bằng tất cả tình yêu của con.

Thứ Ba, 14 tháng 10, 2014

Lòng chân thật.

"Đấng làm ra cái bên ngoài lại đã không làm ra cái bên trong sao?" (Lc 40)

  Suy niệm:
Hình ảnh Chúa Giêsu không rửa tay trước khi ăn đã làm cho người Pharisêu thời đó ngạc nhiên và khó chịu. Rửa tay trước khi ăn với họ là thanh tẩy, nhưng với Chúa Giêsu đây là dịp dạy cho họ bài học về những cái bên ngoài và giá trị bên trong. Bên ngoài là những nghi thức mà họ tuân thủ, bên trong là lòng đạo đức. Người Pharisêu đã quên cái bên trong mà chỉ chú trọng vẻ bên ngoài.
Chúng ta thường có xu hướng" xấu che, tốt khoe", điều đó lâu dần tạo cho ta một "mặt nạ" khi sống với nhau, đó là thói giả hình. Nơi nào không có sự chân thật, nơi đó không có lòng tin. Dựa trên sự tin tưởng mà người ta sống với nhau một cách chân thật, để vươn tới những giá trị cao đẹp của một con người. 
Trong trường hợp cuộc đời Thánh Giuse, Tân Ước diễn tả Thiên Thần là người thông báo cho Ngài biết ý Chúa. Vì thế, nghe lời Thiên Thần truyền, Thánh Giuse đã bỏ ý định ly dị Ðức Maria cách kín đáo. Ngược lại, Giuse đã trỗi dậy ngay trong đêm khuya để đem Con Trẻ và Mẹ Người trốn sang Ai Cập cũng như đem Con Trẻ và Mẹ Người về nước Israel, đến sinh sống tại thành Nagiaréth và âm thầm nhưng ân cần lấy sức lao động nuôi sống gia đình trải qua những tháng năm dài sau đó.
Tân Ước cũng nhắc đến Thánh Giuse trong biến cố thất lạc và tìm gặp Ðức Giêsu trong đền thánh. Qua đó chúng ta khám phá ra một đặc tính khác của Ngài: Thánh Giuse đã hùng hồn "nói" trong hành động, những hành động xem ra vô lý và đầy nguy hiểm, nhưng Ngài đã khiêm tốn, can đảm và kiên trì làm để làm hài lòng thánh ý của Thiên Chúa.
Cuộc đời Thánh Giuse đã khơi gợi cho chúng ta một niềm tin, một lòng chân thật. Phải có một sự tin tưởng tuyệt đối Thánh Giuse mới có thể chở che và cưu mang Thiên Chúa và Mẹ Thiên Chúa qua suốt hành trình nơi trần thế như vậy. Chúa Giêsu muốn dạy ta bài học về sự hòa hợp giữa đức tin và việc làm. Đi xa hơn nữa, chúng ta có thể nói Chúa Giêsu dạy cho ta cách kết hợp giữa cái bên trong với cái bên ngoài.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa, xin cho con đừng bao giờ hồ nghi bất cứ điều gì xảy ra nơi con mà không do Thánh ý Chúa. Xin cho con luôn nhận ra và sống với anh em mình một cách chân thật, không giả dối; vì chỉ có sự chân thật mới là chân lý và là con đường  của Chúa mà con đang bước theo.

ÊM ĐỀM TRIỀN MIÊN